Khi sự khác biệt được đón nhận

Từ lúc học mẫu giáo, em hay bị phạt vì thường xuyên ra khỏi chỗ ngồi, gây mất trật tự trong lớp hoặc có những hành động được coi là không đúng cho lắm. Lúc đó em không hiểu những quy định đó đến từ đâu, tại sao lại có nó và phải tuân theo nó. Sau đó, em tự nhận ra mình cần phải làm quen với những nội quy đó để tránh thiệt hại cho bản thân và có được sự công nhận của thầy cô. Từ đó, em tuân thủ rất là tốt. Tuy nhiên, em quan sát bản thân và cảm thấy bên trong mình vẫn có nhu cầu nổi loạn như không thể ngồi yên một chỗ trong lớp hết tiết này đến tiết khác Thế là em xung phong làm lớp trưởng, lớp phó để em có nhiều quyền lợi và quyền lực hơn. Em luôn được ra khỏi chỗ để làm gì đấy với nhân danh là ban cán sự lớp mà không hề vi phạm quy định.

Lên cấp hai, em được vào trường chuyên. Nhà trường và thầy cô đề cao thành tích hơn, tức là mọi người đều đang đua về một cái đích nào đấy. Mình có phá như thế nào mà vẫn học giỏi là được, mọi người sẽ ghi nhận về mặt năng lực nhiều hơn.

Nhắc đến nội quy thì em nhớ có một lần bản thân em và những bạn trong lớp không thích việc phải mặc đồng phục cả tuần khi đi học. Thế là tụi em rủ nhau không mặc và cả lớp đều bị phạt. Chuyện đó lan ra cả khối và các lớp khác cũng đồng tình với quan điểm không mặc đồng phục của lớp em. Vì không thể phạt cả lớp liên tục, nó làm gián đoạn việc học của học sinh và ảnh hưởng đến kết quả học tập, như thế thành tích của trường cũng sẽ ảnh hưởng. Cuối cùng, nhà trường đã bỏ luôn quy định phải mặc đồng phục cả tuần và thay vào đó là chỉ mặc 1 buổi vào ngày thứ hai thôi. Đó là một sự việc làm em nhớ đến bây giờ.

Môi trường ở trường chuyên giúp ích em rất nhiều. Em vốn không phải là một người học tốt bằng việc đọc, em học tốt thông qua việc nghe và nói hơn. Khi học chuyên sâu về một môn giúp em được biểu đạt nhiều hơn, nhờ vậy em cũng bạo dạn hơn. Ở trường còn các hoạt động ngoại khóa, em được tiếp cận các hoạt động nâng cao biểu đạt như là hùng biện và tranh biện. Em nghĩ những khoảnh khắc ấy cũng giúp bản thân thay đổi. Điểm mạnh lớn nhất của em là luôn muốn kể một câu chuyện gì đấy hấp dẫn và thú vị. Em không chấp nhận sự nhàm chán. Có lần học về thơ trong giờ văn lớp 11, mọi người thì bình luận bài thơ bằng việc khen tác phẩm và tác giả, không hiểu sao em đọc bài thơ thì cảm thấy dở tệ. Em đứng lên chia sẻ ý kiến của mình dựa trên góc nhìn về bình đẳng giới, em bảo bài thơ tệ vì tác giả khen vẻ đẹp của người phụ nữ nhưng lại có rất nhiều định kiến, khuôn mẫu ở trong đấy. Em vừa nói xong thì cả lớp vỗ tay rất nhiều, cô giáo cũng bảo góc nhìn của em rất thú vị. Khoảnh khắc đó đã khuyến khích em rất nhiều trong việc nói lên quan điểm của bản thân dù cho nó khác với số đông.

Leave a Reply

0